Tôi đã từ bỏ phân tích FA và TA như thế đấy

Tôi đã từ bỏ phân tích FA và TA như thế đấy

Happy Trade
18 View
Like

TÔI ĐÃ TỪ BỎ FA VÀ TA NHƯ THẾ ĐẤY

Thái cực quyền và Thái cực kiếm vốn là hai loại võ công được xếp vào hạng bậc nhất trong các tác phẩm của Kim dung Kiếm hiệp truyện. Trong khi Thái cực quyền nổi tiếng với thuật lấy nhu khắc cương, lấy yếu địch mạnh thì Thái cực kiếm lại nổi danh với lấy vô chiêu thắng hữu chiêu, lấy vô kiếm mà thắng hữu kiếm.

Đó cũng là lý do mà trong “Cô gái Đồ long” truyện, tại chân núi Võ Đang, khi vị danh sư Trương Tam Phong chân nhân “truyền dạy cấp tốc” Thái cực kiếm cho Trương Vô Kỵ để đối phó với Huyền Minh nhị lão. Chân nhân tay cầm kiếm gỗ, chậm rãi múa thái cực kiếm, đoạn giảng giải cho chàng Trương nghe. Hỏi: Con thấy thế nào? Đáp: Con còn nhớ được sáu, bảy phần. Lại giảng cặn kẽ thêm rồi hỏi: Bây giờ thì sao? Đáp: Còn nhớ một, hai phần. Chân nhân múa kiếm một lượt nữa, lại giảng giải. Lần này thì Trương Vô Kỵ reo lên: Con đã quên hết sạch rồi! Trương Tam Phong gật đầu mãn nguyện “tốt lắm”. Thì ra Trương Vô Kỵ đã lĩnh hội đầy đủ điều ẩn dụ cao siêu của Thái cực kiếm, quên đi cái tiểu tiết về chiêu thức để đạt đến cái khôn cùng. Kim Dung viết: Cái mà Trương Tam Phong truyền cho Trương Vô Kỵ là “kiếm ý”, không phải “kiếm chiêu”.

Kim Dung quả là một tay hảo thủ, ông ta giường như hiểu được cái “tận cùng” hay “cái Đạo” trong việc tu tập bất cứ một lĩnh vực nào ấy là khi người học ko còn chấp trước hay bám víu vào các khuân mẫu, giáo lý, kiến thức, sách vở hay các lối mòn đã có. Và có lẽ vì hiểu điều này, các tác phẩm của Kim Dung đều trở thành danh tác phải ko?

Sự thành công của Kim Dung trong nghề “viết truyện kiếm hiệp” chính là một bài học có giá trị to lớn đối với trader trong quá trình chuyển mình lên hàng chuyên nghiệp. Vì sao vậy? Bởi vì trading và viết lách văn chương đều giống nhau ở một điểm đó là nó MANG TÍNH NGHỆ THUẬT. Mà phàm một thứ đã mang tính nghệ thuật thì thật khó mà có thể ‘KHOA HỌC” hay “CÔNG THỨC HÓA” được nó phải ko?

Ấy vậy mà thực tế thì sao? Người ta vẫn cứ cố gắng “công thức hóa” việc trading. Trong khi trường phái TA cố gắng mô hình hóa nó dưới dạng các pattern, các formation, các chỉ báo… thì FA hay IA lại cố gắng cụ thể nó thành các mối liên hệ tương quan liên thị trường là nếu thị trường này tăng thì thị trường kia phải giảm,..vân vân và mây mây một cách hết sức cứng nhắc.

Sự cứng nhắc đó chính là xiềng xích trói chặt cái “tư duy linh hoạt” một cách nghệ thuật của người trader. Đành rằng, vẫn có những người thành công khi đeo đuổi 1 chiến lược duy nhất và đó cũng là thực tế của chính bản thân tôi trong quá khứ khi áp dụng phân tích liên thị trường vào việc trade chứ ko phải là nói xuông. Bởi lẽ có sự thành công ấy là vì ngoài tính nghệ thuật, trading cũng mang 1 nửa là khoa học. Thế nhưng nếu người ta cứ cố gắng “KHOA HỌC HÓA” hoàn toàn một thứ mang cả tính nghệ thuật thì là điều ko thể.

Cho nên khi một người đã kinh qua đủ cả hai mặt của vấn đề trading là NGHỆ THUẬT và KHOA HỌC rồi thì họ sẽ còn chấp trước vào bất cứ kiến thức hay trường phái phân tích nào nữa. Xin hãy chú ý đến thứ tự của chữ nghệ thuật được xếp trước chữ khoa học trong câu nói trên. Đó là vì theo thiển ý cá nhân, khía cạnh nghệ thuật mang tính quan trọng hơn và nó chính là cái GỐC của vấn đề. Chỉ khi tập trung vào tính nghệ thuật trong trading, tức là tập trung vào GIÁ, tâm thức hay suy nghĩ của người trader mới có thể hoàn toàn linh động biến đổi theo từng tình huống thị trường được. Làm sao mà có thể linh động được khi tư duy vẫn còn bám víu vào khái niệm, công thức nọ kia, đúng ko?

Và đó cũng chính là quá trình TỪ BỎ các loại kiến thức sách vở TA, FA của bản thân. Và ở đây xin đc thêm một chút cắt nghĩa: Nói là từ bỏ thì ko hoàn toàn đúng mà là ta trở nên biết khi nào nên dùng và khi nào nên bỏ; Nếu có dùng rồi thì khi cái trade sai ta cũng biết vì sao sai, vì sao đúng để có được một bài học cho tương lai.

CHIA SẺ:
Trả lời